Sự đồng điệu giữa “Serenate Espanola”_ J.Malats và “Mignol”_ W.Got

Nói đến xứ sở Tây Ban Nha là nói đến những con người đầy cá tính, những hiệp sĩ đấu bò tót kiêu hãnh, những lễ hội rực lửa, những vũ điệu flamenco mạnh mẽ nhưng đầy sầu muộn, những nhà thơ, họa sĩ của cách mạng và tự do…

Niềm vui và nỗi buồn của người Tây Ban Nha cũng thật đặc trưng và có một sự tương phản ghê gớm. Sự tương phản đó xuất hiện song hành trong tác phẩm Serenata Espanola (khúc nhạc chiều Tây Ban Nha) của nhạc sĩ Joanquyn Malats. Với giai điệu sôi nổi và tươi vui của bè trầm cho ta cảm giác về một vũ hội đầy màu sắc và tiếng cười, nhưng phần giai điêu chính thì lại da diết và khắc khoải. Hai trạng thái đối lập đi cùng nhau trong suốt bản nhạc, ngoại cảnh càng sôi nổi vui tươi bao nhiêu thì tâm trạng càng cô đơn giằng xé bấy nhiêu.

Biết bao nghệ sĩ danh tiếng đã thể hiện Serenata Espanola nhưng không ai có thể có được một phong cách chơi tinh tế như A.Segovia. Những âm thanh cho người ta thấy rõ tâm trạng vừa cô đơn, vừa khát khao, vừa da diết như đang lạc lõng hẳn với không gian bên ngoài. Những nốt luyến, những đoạn vuốt dây theo cách đặc biệt như lưỡi dao sắc cứa vào trái tim ta. Câu chạy với tốc độ rất nhanh để dẫn sang phần tái hiện của Segovia làm người ta có cảm giác từng nốt nhạc đều cộng hưởng trong con người ông.

Đọc xong bài thơ “Mignon” của nhà thơ Đức W.Got, tôi bỗng liên tưởng đến bản nhạc  Serenata Espanola và thấy như tâm trạng của hai tác phẩm có một sự đồng cảm nào đó.

MIGNON

Chỉ có ai khát vọng

Mới hiểu được tôi đau

Cô đơn và tách biệt

Với tất cả sắc màu

Tôi ngước nhìn trời đất

Nhìn tất cả mọi nơi

Người mà tôi yêu dấu

Ở mãi chốn xa vời

Làm cho tôi quay cuồng

Tâm can tôi lửa đốt

Chỉ có ai khát vọng

Mới hiểu được tôi đau.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *